Non nước Việt Nam

==Thư viện ảnh==

Bai_lam_so_3.flv Bai_thi_so_3__lop_3.flv IMG_0219.jpg Rosedripblood1.gif THOI_TRANG_SU_TU.jpg Thiep_moi_sinh_nhat_Thanh_Nghi.swf Mungtrungthu2.swf HAPPY_NAW_YEAR.swf Chuc_mung_nam_moi2011.swf 025Duong_ve_hai_thon__Thu_hien.mp3 Lich_su_Viet_Nam_2_6__AOL_Video.flv QC_CMGD_Chia_se_kien_thuc_2010v1.gif Picture118.png Presentation1.flv Hinh0147_001_001_002.jpg Bay_giua_ngan_ha.swf HaiDuong.jpg LaiChau.jpg KonTum.jpg HaTinh02.jpg

****** MENU ******

Bộ đếm trang Web

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Gốc > Giải lao sau giờ lên lớp >

    Thơ tình Toán Học

    Em lấy hoa tươi đặt cạch bàn
    Những mong Toán học bớt khô khan
                      Em ơi! Trong Toán nhiều công thức
    Đã đẹp như hoa lại chẳng tàn
           

            

    Đôi mắt em là một cung chứa góc
    Một đường tròn nội tiếp hai bờ mi
    Đến giờ đây anh biết chứng minh gì
    Khi định lý lòng em anh chưa thuộc
    Đường vào tim em như đường hàm số
    Cuốn vòng vèo theo đồ thị hình sin
    Anh tìm vào theo tọa độ trái tim
    Mở khỏang nghiệm có tình em trong đó
    Đôi mắt em là phương trình để ngỏ
    Rèm mi mịn màng như 1 góc Alpha
    Tóc em dài như định lí Bunhia
    Và môi em đường tròn hàm số cos
    Xin em đừng bảo anh là thằng ngốc
    Sinh nhật em anh tặng trái cầu xoay
    Đêm Noel hình chóp cụt trên tay
    Anh dâng cả con tim mình thổn thức
    Mãi mãi em ơi phương trình ko mẫu mực
    Em là nghiệm duy nhất của đời anh ."


    "Xin đừng làm hai đường thẳng song song
    Chỉ nhìn nhau nhưng không hề gặp mặt
    Xin đừng làm hai đường thẳng cắt nhau
    Chỉ gặp nhau một lần rồi xa nhau mãi mãi
    Xin hãy tiệm cận nhau trên trục số
    Để mỗi ngày lại gần nhau hơn"

     

                                 Thơ tình Toán Học                               

    Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với em
    Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ
    Em số ảo ẩn mình sau số mũ
    Phép khai căn em biến hoá khôn lường

    Ôi cuộc đời đâu như dạng toàn phương
    Bao kỳ vọng cho khát khao tiến tới
    Bao biến số cho một đời nông nổi
    Phép nội suy từ chối mọi lối mòn

    Có lúc gần còn chút Epsilon
    Em bỗng xa như một hàm gián đoạn
    Anh muốn thả hồn mình qua giới hạn
    Lại chìm vơi cạn mãi giữa phương trình

    Tình yêu là định lý khó chứng minh
    Hai hệ tiên đề chênh vênh xa lạ
    Bao lô gic như giận hờn dập xoá
    Vẫn hiện lên một đáp số cuối cùng

    Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồng
    phép chiếu tình yêu nhiều khi đổi hướng
    Lời giải đẹp đôi luc do lầm tưởng
    Ôi khó thay khi cuộc sống đa chiều

    Bao chu kỳ, bao đợt sóng tình yêu
    Anh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đại
    Em vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dại
    Nơi trái tim anh,
    em mãi mãi là hằng số vô biên

    EM KHÔNG THÍCH MÔN GIẢI TÍCH HÀM

     

    Em không thích môn Giải tích hàm
    (Thầy đừng nghĩ em lười học
    Bài giảng của thầy hàng tuần em vẫn đọc
    Cũng lờ mờ hiêu hiểu đấy thầy ơi).

    Em ghét môn này bởi một chuyện nhỏ thôi
    Cô nhóc bạn em nhìn thầy rất lạ
    Thầy thấy không, mắt nó long lanh quá
    (Lại bắt đầu mơ mộng rồi đây!)

    Mêtric không long lanh (thầy công nhận không thầy)
    Banach, Hilbert có gì mà mơ mộng
    Các nguyên lý của thầy, nó hiểu mông lung lắm
    Vì điều gì mà say đắm thế kia.

    Chẳng có sự gián đoạn nào trong mắt nó đam mê
    Thầy vẫn bảo thế là liên tục
    Em nhớ lắm (vì bài này em thuộc)
    Liên tục tức là bị chặn đấy thôi.

    Định lý 3 mệnh đề còn đúng chứ thầy ơi
    Sự liên tục kia vì sao không bị chặn
    (Em thưa điều này mong thầy đừng giận)
    Ánh mắt của thầy cũng... tương tự phải không?

    Giải tích hàm mỗi lúc một mênh mông
    Tiết học chiều nay thêm thấy mình lạc lõng
    Em, nó bây giờ chắc xa nhau nhiều lắm
    Chẳng ánh xạ nào co về lại gần nhau

    Các nguyên lý của thầy chẳng có lỗi chi đâu
    Banach, Hilbert chẳng làm chi lên tội

    "Tình đâu là căn thức bậc hai
    Ðể có thể ngồi yên mà xét dấu
    Em phải nhớ tình yêu là góc số
    Mà hai ta là những kẻ chứng minh
    Ðừng bao giờ đảo vế một phương trình
    Cứ thong thả mà vui trên đồ thị
    Tìm đạo hàm rồi ngồi yên suy nghĩ
    Sẽ thấy dần hệ số góc tình yêu
    Ðừng vội vàng định hướng một hai chiều
    Rồi một buổi ta đồng qui tại góc
    Em mĩm cười như tiếp tuyến bên tôi
    Tôi vội vàng phân tích nét hoa tươi
    Và nhận thấy em xinh xinh cực đại
    Em khó hiểu thì tôi đành vô giải
    Bài toán giải bằng phương pháp tương giao "

     

    Thơ tình Toán Học


    Tôi và em tính tình hơi đồng dạng
    Sống bên nhau chắc tĩ số cân bằng
    Tôi xin thề không biện luận cao xa
    Mà chỉ lấy định đề ra áp dụng
    Tôi có thể chứng minh là rất đúng
    Vì tình tôi như hàng điểm điều hòa
    Nếu bình phương tôi lại rút căn ra
    Cũng chẳng khác điều năm trong quĩ tích

    Tôi yêu em với một tình yêu cố định
    Tìm chu kỳ cho hàm số tuần hoàn
    Dùng định lý thay ngàn câu ước hẹn
    Xuống lũy thừa thay vạn lá thư duyên
    Giải đạo hàm mong tiếp xúc cùng em
    Tìm toạ độ trong tình yêu toán học

     

    Thơ thưở học trò


    Thuở giảng đường ta một thời chung học,
    Em như là bài Lý khó của anh,
    Định luật Ôm, hiệu ứng Hôn, thuyết Anhxtanh
    Đành bất lực không thể nào áp dụng

    Giờ văn học em là nguồn cảm hứng
    Em giúp anh mang xúc cảm vào bài
    Em lấp lánh như ánh nắng ban mai
    Anh cắn bút khi hoàng hôn buông thõng

    Học lịch sử lệ ngày xưa nộp cống
    Anh nộp cho em sao cứ lắc đầu hoài
    Đồ cổ ư? Anh chỉ trắng bàn tay
    Và mỏ quý, anh không đủ tài khai thác

    Em là khóa bản tình ca giờ nhạc
    Anh chẳng có chìa đâu hát được lời em
    Nốt đen, nốt tròn, nốt trắng nốt đen,
    Không biết em có còn nốt đôi nào không nhỉ?

    Gặp lại em dáng hình giờ Địa lý
    hai đứa ta mỗi đứa một bán cầu
    Nhìn thấy nhau mà xa tận đâu đâu
    Vòng xích đạo xa lòng đâu cách mặt?

    Em biến X nằm trên đường Toán học
    Anh đến em vô tận đến vô cùng
    Chỉ tại em ẩn số chẳng dửng dưng
    Cho anh giải cả một đởi tìm nghiệm.

     Thơ tình Tóan Học


    Có một lần thầy dạy toán làm thơ
    Bài thơ ấy bây giờ đang dang dở
    Nhưng câu thơ ý tình bỡ ngỡ
    Còn khô khan như môn toán của thầy
    Trong bài thơ thầy cộng gió với mây
    Bằng công thứ tính Cô tang của góc
    Lá thu rơi bay vào trong lớp học
    Thầy bảo rằng "lá có lực hướng tâm"
    Rồi một lần mưa nhè nhẹ bâng khuâng
    Thầy ngẫu hứng đọc câu thơ thầy viết
    "Gọi mưa rơi dọc ngang bất chợt
    Radian của cầu vòng là một số pi"...

    TÌNH TOÁN HỌC

    Có phải anh từ "không gian" xuất hiện
    Đễ mang tình "bất biến " đến gởi trao
    Hay anh từ "tâm vòng tròn" "Quỹ đạo"
    Mang lạc loài vào "hệ luận " trần gian

    Đễ em đây mang khắc khoải ngút ngàn
    Tìm "ẩn số " tâm hồn anh chất chứa
    "Mặt phẳng "kia êm đềm như lỜi hứa
    Hay chỉ là "Ảo số "giấc mơ hoang

    Đường anh đi không phải "Đường nằm ngang"
    Đễ hai "điểm " nối nhau thành gần nhất
    "Hệ luận" trần gian phải chăng không chân thật
    Nên muôn đời "công thức" chẳng tròn mơ

    Tình đôi ta không cùng chung "đáp số"
    Nên bây giờ "Căn sô' phải lìa xa
    Và đời mình không "hàng điễm điều hoà"
    Cho duyên kiếp không cùng chung "giao điểm "

    Đễ tình yêu nay trở thành "vô nghiệm"
    Và lòng mình hết "giao động" yêu đương
    "Nhiệt độ" nay thôi đã hết vấn vương
    Khi "khối lượng " tình sầu đang giăng kín

    Thơ tình Toán Học

    Bởi đôi ta không cùng chung "tiệm cận"
    Nên suốt đời mang hai "cực âm dương"
    "Biến số "nào chia hai đứa hai đường
    Nên tình mãi "song song " không "tụ điểm"

    Bởi tình yêu nay hoá thành "vô nghiệm"
    Dù tình em "tụ điểm" một mà thôi
    Nhưng cuộc đời "tung hoành" chia hai lối
    Đễ âm thầm mang nỗi nhớ thương vơi

    "Vô cực "kia là nẽo xa vời vợi
    Nên tình mình thành "định lý" phân ly
    Trách làm chi khi "Xác suất định kỳ"
    Đã sai lệch nên đường tình lạc bến

    Em biết anh không xa vòng "Tịnh tiến"
    Đễ mong chờ "hàm sô' kết tình ta
    Nhưng nỗi buồn vẫn càng hoài "tiếp diễn"
    Nên ân tình đành "nghịch biến " chia xa ...


    Thơ tình Toán Học


    Anh đau đớn nhìn em qua quỹ tích

    Tình em nào cố định ở nơi đâu

    Anh tìm em khắp diện tích địa cầu

    Nhưng căn số đời anh đành cô độc



    Để anh về vô cực dệt duyên mơ

    Cho không gian trọn kiếp sống hững hờ

    Chiều biến thiên là những cơn mơ.

    Đường biễu diễn là chuỗi ngày chán nản




    Em sung sướng trên đường tròn duyên dáng

    Anh u sầu trên hệ thống x-y

    Biết bao giờ đôi ta được phụ kề

    Anh đành chết trên đường tiếp cận


    Ôi anh chết cũng vì hệ số

    Định đời anh trong biểu thức khổ đau

    Như cạnh góc vuông , với cạnh huyền

    Gần nhau đấy nhưng không trùng hợp


    Qua những điều trên ta quy ước

    Tình yêu là 1 cái compa

    Vòng tròn nào dù nhỏ dù to

    Cũng đều có tâm và bán kính

    Tâm ở đây là tâm hồn cố định

    Bán kính là nỗi nhớ niềm thương


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Anh Thi @ 12:40 13/05/2009
    Số lượt xem: 674
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến